This is how you CHANGE the world, and this is how you ENLIGHTEN the world - it's only by HELPING other people.

- Geshe Michael Roach -

Thư gửi má! Bức thư đang được viết tiếp

0

Chào Má!

Con có đôi điều chia sẻ đến má. Tất cả những lời sau đến con nói là không có ý giận má chi cả. Nó chỉ là diễn biến tâm lý trong nội tại bản thân con.

Con suy nghĩ nhiều, con muốn rằng con và má cùng nỗ lực để cảm thấy cuộc sống thiệt đẹp.

Từ nhỏ, khi 5-8 tuổi, con ước mong có má, mỗi khi ai nói về má hay mỗi khi bà ngoại la, con thường khóc và lúc đó tự hỏi mình má ơi, má ở đâu, về bảo bọc con. Và khi con hiểu rằng, má còn ở đâu đó rất xa, con phải mạnh mẽ lên.

Khi má về quê, hình như được 2 lần, trước năm con vào thành phố. Khi má vào lại thành phố, lúc ấy con cảm thấy mình không lưu luyến hay gắn kết gì lắm, có lẽ vì con có quá ít thời gian để cảm nhận được tình cảm của má.

Con rất cần có sự quan tâm của ba và má, nhiều năm con luôn cảm thấy thiếu điều đó. Thiếu thốn của con là không được dạy giỗ những điều mà một đứa trẻ cần, ví dụ như chữ A, chữ B đọc như thế nào; gọi “ba, mẹ” như thế nào, phải làm gì đúng và điều gì là sai không được làm. Nhưng bù lại, con đã học được cách bắt chước người khác những điều đúng đắn để trưởng thành. Có thể bây giờ con chưa từng học được cách một đứa trẻ được lớn lên trong vòng tay của cha mẹ là như thế nào nhưng con sẽ học được cách mô phỏng để nuôi dưỡng con cái của mình.

Ngày hôm nay, con đã và đang ngày càng trưởng thành lên rất nhanh, nhờ công việc, nhờ những người mà con quen biết và cả nhờ quá khứ có phần thiếu thốn tình cảm, sự chăm sóc của ba mẹ. Con không còn giận má vì đã bỏ con lúc nhỏ, con không giận dù trong 2 năm đầu đời quyết định sự hình thành tích cách của trẻ rất nhiều. Vì con tin rằng mỗi sự việc đều có ý nghĩa tích cực của nó, con không có quyền chọn hoàn cảnh mình sinh ra, nhưng con có quyền chọn cách mình đối mặt với cuộc sống.

Tất cả những khóa học con đã học qua, phần lớn mục tiêu đều là mong đợi cải thiện mối quan hệ của mẹ con mình và cả nội tâm của con.

Từ khi 20 tuổi, con nghĩ rằng mình cần tha thứ cho ba má, vì thù hận không gầy dựng nên điều gì tốt đẹp mà chỉ tàn phá mối quan hệ và tàn phá bản thân. Con tin mình có được điều này từ ông ngoại, con ảnh hưởng tính thương người của ông ngoại nên đến con kiến cũng không nỡ làm hại.

Sau khi khởi nghiệp thành công, con học Sống và Khát Vọng, dù còn ngượng nghịu cũng nỗ lực nói với má vài câu yêu thương, dù sau vài ngày con lại hết nói được.. Sau khóa học, con suy nghĩ được thêm 1 tầng rằng: đừng giận má mình nữa, vì nếu khi mình 1 tuổi, khi ấy nếu mình nhận thức được nếu mà ở nhà nội má phải chịu cực khổ thì chắc mình cũng để má đi, đừng giận má nữa. Con học được điều đó, như cách con mô phỏng những điều tốt để hoàn thiện mình mỗi ngày vậy. Nhưng mong má hiểu giúp con trai rằng, từ nhỏ con đã phải học cách kiên cường, nên đã quen với cách không có người dạy dỗ, đã học được cách biết tự phân biệt đúng sai từ cuộc sống mà học theo, biết tự soi rọi mình sau mỗi lời nói, mỗi hành động.

Các đứa bé, từ lúc mới sinh ra sẽ lắng nghe lời ba mẹ của chúng, mặc dù đó là lời nói sai, vì chúng có một sợi dây liên kết cảm xúc với ba mẹ. Con cho rằng con hay cãi má, vì trong những năm đầu đời con đã tự học được cách nhận định được đúng sai khi không có má bên cạnh, và khi đã lớn lên má dạy con phải làm điều A, B, C..  thì con cũng xem má như những người khác mà con mô phỏng ngoài cuộc sống, đúng con nghe theo, sai thì con không nghe. Với các người ngoài cuộc sống thì con không cãi lại vì họ là người lạ, nhưng với má thì con cãi lại vì con là con của má, con muốn má đúng, con thương má.

Sau đó, con chọn học thêm khóa học Những mô thức thành công vì con cảm thấy vẫn còn điều gì đó giới hạn con người mình. Vào cuối khóa học, mục tiêu của con không phải là công ty thành công, không phải là kiếm được bao nhiêu tiền mỗi tháng, mà mục tiêu của con khi đi qua cây cầu mà 2 bên người ta đang đung đưa, mình làm sao có thể kiên định với mục tiêu mà đi về đích để không bị ngã, mục tiêu của con lúc đó là “tha thứ cho bản thân mình”, vì khi tha thứ cho chính mình con mới có thể an vui được, khi con cảm thấy được yêu thương, tự yêu thương bản thân mình thì con mới có thể yêu thương người khác được. Trước đó, con nghĩ rằng mình cho đi yêu thương và những điều tốt đẹp thì có thể con sẽ nhận lại được nó. Điều đó đúng nhưng cũng không hoàn toàn đúng với con, con chưa thể hoàn toàn vui vẻ để làm được điều đó, vì con không thể cho cái mà con không có.

Tại sao lại là tha thứ cho mình, vì con đã yêu cầu ở mình quá nhiều, con nói mình phải là người tốt, phải làm má vui, phải hòa hợp với má… con đã yêu cầu ở một đứa trẻ quá nhiều từ khi con còn nhỏ.

Gần đây, con học khóa học Tìm lại chính mình, khóa học hàn gắn với quá khứ, để biết tại sao mình lại là người có những đức tính như hôm nay. Thời điểm này, con thành công hơn nhiều người trẻ khác nhưng tâm con chưa an bình, vì mối quan hệ của má con mình chưa ổn.

Sau khóa học này, con đã cho phép mình suy nghĩ rằng: ngày ấy, khi má đôi mươi, ông ngoại đã ép gả má cho ba, khi ấy má còn non trẻ với những tình yêu đôi lứa nhưng không thành, mà phải làm dâu tại nhà nội có những điều không tốt, nên má đành tự bảo vệ mình bằng cách vào Sài Gòn sống, con không có lý do gì để trách má. Và vì cuộc sống của má hôn nhân đã đổ vỡ khi còn trẻ nên má đã phải tự sinh sống ở Sài Gòn, má chắc cũng đã phải trải qua những ngày tháng cô đơn. Cũng vì vậy, má đã không có 1 người chồng yêu thương bên cạnh bao bọc mình, đồng hành cùng với mình. Vì sự đổ vỡ đó, có thể phần nào ảnh hưởng đến tâm lý của má, nên má đã không có cách dạy con thật sự đủ tâm lý mà chỉ biết làm sao để bảo vệ được cái ý mà mình cho là đúng, vì thương con.  Thực tế, má là người cần được yêu thương, thông cảm đầu tiên; bên cạnh đó má cũng cần nỗ lực tự cải thiện, hoàn thiện mình.

Khi con không đồng tình thì chúng ta lại cãi nhau, mà con thì lại muốn má đúng, má phải tốt, vì má là má của con. Nên mỗi lần thường xuyên như vậy con thấy rất mệt mỏi và kiệt sức.

Con không trách má, mà tự hỏi làm thế nào để mình có thể im lặng hoặc cho qua những lần như vậy được nhỉ, vì mình đã hiểu lý do vì sao má như vậy rồi mà. Con xác nhận mình chưa làm được điều đó và con cần phải thừa nhận rằng, trong hai mươi mấy năm qua đã là cách mà con sống, nó đã thành tính cách của con. Và con chưa thể cho má 100% sự thông cảm hay im lặng trước những lời lẽ của má bởi những lý do trên.

Thời điểm này, con nghĩ rằng mẹ con mình nên có khoảng cách vừa đủ để quan tâm đến nhau là ổn ạ. Vì khi ấy con và má sẽ không xung đột mà ngược lại khi đủ xa thì còn quan tâm đến nhau nhiều hơn.

Bên cạnh đó, thời điểm này, con nghĩ má hiểu cái con nên làm là tập trung phát triển sự nghiệp bền vững trong 10 năm tới, có khoản thu nhập cao để trước tiên là tiêu dùng hàng tháng và để dành cho má dưỡng già, với các khoản chi phí về sức khỏe, du lịch, thăm quê hương…

Chúng ta cần ít nhất 10 tỉ để đầu tư vào một số bất động sản và một số kênh kinh doanh khác nhau nhằm đảm bảo an toàn cuộc sống, vì trong 5 đến 10 năm tới xã hội Việt Nam sẽ biến đổi sâu sắc với các vấn đề về chính trị, bên cạnh đó, con đang có những bước đi cho việc đầu tư ra nước ngoài. Ngoài ra, con cần rèn luyện cho mình khả năng kinh doanh tốt nhất để thích ứng với sự thay đổi về mặt kinh tế, chính trị, xã hội trong những năm tới, ví như khi không còn gì cả thì còn có kiến thức mà kinh doanh, dù biết trong rủi ro luôn tiềm tàng nhiều cơ hội nhưng ta cần chuẩn bị để đón nhận khi thời cơ đến.

Và khi má sống tự do, tâm hồn má sẽ được yên tĩnh, bớt đi các lo lắng (vì con trai đã biết tự chủ, không cần lo quá nhiều), má cũng tập cho mình cuộc sống độc lập dù không có con. Khi má lớn tuổi, lúc ấy nếu má chưa ghép đôi cùng ai, mà con trai và má đã tĩnh tâm thì con sẽ phụng dưỡng má.

Về phần mình, con tự hứa sẽ nỗ lực trong giới hạn sức lực của con cùng má thực hiện những điều sau nếu má cho phép:

Không khí gia đình:

  • Tất cả bữa tối rảnh con đều ăn tối ở nhà với má (trừ bữa nào có họp hay đám cưới)
  • Một tuần về nhà ngủ với má 2 lần (tối thứ 4 và tối thứ 7) cho đến khi có ai đó thân thiết ở cùng má

Gắn kết, hướng ngoại:

  • Mỗi tuần con và má đi ăn ở ngoài tối thứ 4
  • Mỗi tuần con và má thưởng thức cuộc sống bằng việc: ăn sáng, cafe hoặc xem ca nhạc, xem kịch một lần, ở những nơi khác nhau
  • Con đăng kí đi học khóa học dinh dưỡng ở TGM cùng với má, vì người lớn tuổi cần quan tâm đến dinh dưỡng cho cơ thể

Hướng về quê hương:

  • Mỗi năm con và má về quê từ 1-2 lần vào ngày tết, ngày giỗ hoặc bất cứ khi nào má thích, chúng ta sẽ đi bằng máy bay.

Hưởng thụ:

  • Mỗi năm con và má đi du lịch 2 lần bằng máy bay.

Thấu hiểu nhau:

  • Con và má cần hiểu nhau nhiều hơn nên ngoài các hoạt động ở trên, con đề xuất là mỗi 2 tuần con và má sẽ đi gặp cô Mai hoặc bất kì người tư vấn tâm lý nào mà má cảm thấy tin tưởng để nói những cảm nhận về nhau, nhờ chuyên gia tâm lý giải quyết các vấn đề của nhau để chúng ta trở nên hiểu nhau hơn, thấu cảm nhau hơn.

Và, má biết không, khi con viết những dòng này là má con mình đã gần gũi hơn, gần thêm nữa.

Con trai của má!

thu-gui-ma thu-gui-ma

Share.

About Author