This is how you CHANGE the world, and this is how you ENLIGHTEN the world - it's only by HELPING other people.

- Geshe Michael Roach -

Nỗi cảm thông về má

0

Nỗi cảm thông về má!

Má tôi, người phụ nữ phải rời con đi khi 12 tháng tuổi vì không cam chịu những chèn ép của gia đình nội nên đã 1 mình vào thành phố. Tôi không thể nào biết nổi những nỗi cực khổ và cô đơn có lẽ đến tận cùng mà người phụ nữ trẻ khi ấy phải một mình lao động nơi thành phố gửi tiền về nuôi con.

Má tôi, người mà có lẽ cần nhiều hơn một lần những cái ôm, mà đứa con trai này muốn dành cho má để trút bớt đi những đớn đau mà má phải chịu, đó là giấc mơ lớn nhất đời tôi lúc này, tôi vẫn chưa biết khi nào tôi có thể để má khóc thút thít trên vai tôi, vì tôi cũng có nỗi đau vô tình bị bỏ rơi từ ba và má khi mới 12 tháng tuổi. Tôi mong tôi mau lớn hơn, đủ rộng để có thể ôm má tôi nhiều hơn, mỗi khi games của má trỗi dậy hay chỉ đơn giản là vào mỗi tuần khi tôi về thăm má.

Má tôi, người mà luôn nhường cho tôi những thức ăn ngon, bằng việc nói “má đã ăn lúc trưa rồi” hay “má no rồi” và cứ thế đùn thức ăn cho tôi. Cuộc đời má, là người mạnh mẽ quyết đoán nhưng cô đơn, trong suốt 18 năm, tôi nghĩ điều lớn nhất một người mẹ thân mình nhỏ bé như má có thể dành cho tôi đó là thức ăn và tiền học phí!

Tôi không biết bao nhiêu tủi hổ má phải chịu khi là một người giúp việc nhà, từ 8 tuổi được gặp má cho đến ngày tôi đủ tiền để má không cần phải đi làm việc nữa và cho đến bây giờ, trong từng ấy năm tôi chưa đủ kiến thức và độ sâu để lắng nghe những tâm sự của má về công việc, bây giờ tôi đã lưng chừng cảm nhận những điều má má phải trải qua với công việc kiếm tiền sinh tồn và nuôi con, tôi muốn được nghe từ má những điều này, tôi muốn một ngày tôi có thể nói “má ơi, má hãy kể cho con nghe những đau khổ và khó khăn mà má đã trải qua, con muốn được chia sẻ cùng má!”

Má tôi, một người giúp việc nhà ở nhà trọ, đã không ăn trộm tiền của các đời chủ người Việt giàu có hay người Hàn Quốc dù tiền như phơi ra trước mắt, má đã truyền cho tôi bản tính về sự chính trực! Tôi tự hào về má.

Má tôi, người luôn che dấu cảm xúc, chứng tỏ mình mạnh mẽ đến nỗi không dám nói mình cần những cảm xúc gì. Má thường đi khoe với bạn bè niềm tự hào về con trai, tôi hiểu đó là bề mặt, vì khi đủ tình yêu thật sự, người ta không cần phải khoe về những thành tích hào nhoáng bên ngoài.

Mỗi lần games má trỗi dậy, khi mọi việc không theo ý mình, tôi thấy thương má vô cùng, phải chăng là vì má đã không được làm theo ý mình lấy người mình thương khi mà phải làm theo ý ông ngoại. Cho nên, mỗi lần má hay áp đặt và việc gì không theo ý má, má tuôn ra những lời có thể làm người khác tổn thương, một cách vô thức, như chính những tổn thương mà má đã trải qua.

Tôi không giận ông ngoại đã  ép má lấy ba, tôi không còn giận bà nội đã quá mê tín yêu cầu ba bỏ tôi sau khi đi coi bói, tôi không còn giận ba tôi đã không hề thể hiện trách nhiệm nào trong suốt thời gian khi tôi từ 1 tuổi đến ngày trưởng thành, tôi không còn giận má tôi đã chọn bỏ rơi tôi, làm tôi khuyết đi tình mẫu tử trong suốt thời bé thơ. Tôi cảm ơn tất cả những sự việc xảy đến, những người đã đi qua, dù tích cực hay chưa được tích cực đều làm cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.

Xin trời và các đấng tôi cao, cho tôi đủ tình yêu thương và đủ rộng lớn, không cần làm gì to tát, chỉ cần đủ để tôi có thể ôm má tôi nhiều hơn, vì má tôi cần được ôm!

Share.

About Author