This is how you CHANGE the world, and this is how you ENLIGHTEN the world - it's only by HELPING other people.

- Geshe Michael Roach -

Bức thư thứ 2 gửi má

0

Má ơi,

Gần đây khi quan sát những nỗi đau đã trải qua trong con. Con nghĩ về nỗi đau mà má đã trải qua.

Phải chăng cũng có một đứa trẻ bị bỏ rơi trong má cần được quan tâm, nâng đỡ và yêu thương!

Phải chăng việc má được và bị gã cho ba đã tạo nên một nỗi bất an trong lòng má!

Phải chăng má đã trải qua những cảm giác đau khổ và cảm thấy bị bỏ rơi khi nhà nội bảo ba phải bỏ con, khi con chỉ mới 12 tháng tuổi và khi má chỉ là cô gái trẻ vừa mới sinh đứa con đầu lòng.

Lúc ấy, phải chăng má đã chọn cách bảo vệ mình khỏi nỗi đau bằng cách tạo ra một bức tường ngăn cản và bức tường ấy là chọn (được chọn dùm) giải pháp vào TPHCM. Con hiểu sự cô đơn trong những chuỗi ngày má ở thành phố này!

Đó phải chăng là những gì má đã trải qua, mà nhiều khi cũng không thực sự chú ý để nhận thức ra.

Hồi nhỏ con vẫn luôn nghĩ về ba má và cần sự bảo bọc của ba má. Lúc nhỏ, khi đi học nhìn vào những quán phở gia đình có đủ ba mẹ và con cái, con buồn tủi cho mình.

Trong suốt những năm gần đây, con đã liên tục quan sát, học tập để chữa lành bản thân. Trong quá trình này, con nhận ra má cũng có những nỗi đau và má đã tạo ra những chiến lược, những mô thức để bảo vệ mình khỏi nỗi đau như: đấu tranh, kiểm soát…! Có một mô thức này, mà má đã tự nói với mình trong vô thức, má hãy qun sát bản thân mình: “nếu không rời bỏ tôi, tôi sẽ tìm người khác bỏ rơi tôi hoặc tôi sẽ làm cho bạn tôi thương trước khi bạn làm cho tôi tổn thương”. Má hãy thử nhớ lại xem:

Má rời con, rồi rời em Hậu, rồi cũng có trách nhiệm trong việc ba Tiến rời đi, rồi con cũng rời đi, rồi dì 7 cũng cảm thấy tổn thương… (đây là mô thức đấu tranh). Má lập đi lặp lại nó trong vô thức “nếu không rời bỏ tôi, tôi sẽ tìm người khác bỏ rơi tôi hoặc tôi sẽ làm cho bạn tôi thương trước khi bạn làm cho tôi tổn thương”. Còn mô thức kiểm soát là vì mình cảm thấy không an toàn nên mình mới kiểm soát người ta làm việc gì đó cho mình nhưng rốt cuột thì người ta vẫn không làm, bởi vì “nếu bạn kiểm soát điều gì bạn sẽ bị điều đó kiểm soát lại”

Con cũng có một số mô thức ảnh hưởng từ má, đó là những mô thức mang tính bảo vệ từ quá khứ và nó không cần thiết nữa, nó chỉ cản trở cuộc sống của chúng ta.

Những mô thức này là đúng ở quá khứ, ở cái lần đầu tiên, vì nó giúp má vượt qua được nỗi đau để sống sót. Nhưng não bộ lại  lập trình để lặp lại mô thức này ở những lần sau đó. Bây giờ nó không còn hữu hiệu nữa má à “Bởi vì bây giờ chúng ta đã an toàn.”

Từ bi gắn liền với trí tuệ. Không hiểu, không thể thương yêu sâu sắc. Không hiểu, không thể thương yêu đích thực. Hiểu chính là nền tảng của tình thương yêu. Ông bà ngoại, ông bà nội, ba, dì bảy, dì Phương hay má và con.. mỗi người đều có những nỗi niềm, những khổ đau, bức xúc riêng, nếu không hiểu sẽ không thương mà giận hờn, trách móc. Không hiểu bản thân mình và không hiểu người, tình thương của mình sẽ làm người khác ngột ngạt, khổ đau suốt đời.

Má là nạn nhân thứ nhất của những niềm đau của chính má, con hay em Hậu là nạn nhân thứ 2. Khi mình đau khổ mà mình không biết xử lý những nổi khổ niềm đau của mình thì tự nhiên mình làm cho người khác phải khổ, dẫu người đó là người thương của mình. Con biết má không phải cố ý làm cho con hay những người xung quanh khổ, nhưng vì nỗi khổ mà má lớn quá nên nó trào ra và nó vung vãi ra xung quanh.

Tội nghiệp má! con biết là má đã từng khổ đau nhiều, khó khăn nhiều. Trong những năm qua con đâu muốn làm má buồn, tại vì con chưa thấy được nỗi khổ niềm đau trong má nên con mới phản ứng như vậy, con dại lắm. Mục đích của con không phải là làm má đau khổ nhưng tại vì con ngu ngốc và con nhỏ dại, không nhìn thấy những niềm đau trong má nên con mới trách cứ, phản ứng một cách vụng về. Bây giờ con đã thấy được rồi nhưng mà chưa chắc con đã thấy hết, vậy thì má giúp con đi, má nói thêm cho con về những nỗi khổ, niềm đau, khó khăn, bế tắc của má để con hiểu, con hiểu rồi thì con sẽ không phản ứng dại dột như ngày xưa nữa. Má giúp con đi.

Chúng ta cần sử dụng ái ngữ và lắng nghe để tái lập truyền thông và hòa giải với nhau, má với con hay má với các dì.

Hoàn cảnh (10%) + Phản ứng (90%) = Kết quả

Chúng ta không thay đổi con gió nhưng chúng ta có thể thay đổi được cánh buồm.

Má có cuộc đời và sự chọn lựa của má. Con cảm kích công đã sinh thành và nuôi dưỡng của má. Con nhận trách nhiệm chu toàn cuộc sống đầy đủ về mặt tài chính, lo cho má có chỗ ở, có cái ăn tốt, có điều kiện chăm sóc sức khỏe. Còn những yêu cầu cao cấp hơn, khi nào con có điều kiện thật sự và cảm thấy khi con đáp ứng yêu cầu nào đó mà nó không làm con bị khó khăn, con vẫn bình yên thì con sẽ đáp ứng, nếu không bình yên thì con không thể làm nó được. Bởi vì con biết, chính con chứ không ai khác phải là người chịu trách nhiệm cho một vết trượt dài nếu cứ đi chịu trách nhiệm cho người khác, cho những nhu cầu mà họ cũng không nhận thức được điều họ thật sự muốn là gì, họ không biết cái họ muốn đó, dù đúng hay sai đó, có tác động tiêu cực đến người khác như thế nào.

Con chia sẻ đôi điều đến má cơ hội quan sát bản thân mình, từ đó tiến dần hơn đến những giá trị bên trong, bình an hơn.

Thương yêu má!

Share.

About Author